Hiển thị các bài đăng có nhãn văn học Nhật. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn văn học Nhật. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Tư, 21 tháng 2, 2018

[Review] CĂN HỘ SỐ 203 - KAMON NANAMI


CĂN HỘ SỐ 203
Tác giả: Kamon Nanami
Dịch giả: Nguyễn Phương Chi
NXB Văn Học
Năm xuất bản : 2017


Căn hộ số 203 là câu chuyện về cô gái trẻ Okimuya Kiyomi - một sinh viên từ tỉnh lẻ lên học đại học và thuê nhà tại một khu chung cư ở Tokyo. Sau đó cô gái trẻ đã liên tiếp gặp phải những chuyện kỳ lạ trong căn hộ của mình: Mùi hôi lạ bay khắp phòng, rèm cửa đong đưa dù không có gió thổi, tiếng bước chân rầm rập trên trần, hơi ấm trên sàn, ruồi nhặng và những vết ố... Kiyomi luôn tự nói với mình rằng chỉ là ảo giác, nhưng dần dà các hiện tượng lạ càng lúc càng dày đặc khiến cô không thể tự thôi miên bản thân được nữa.

Nếu coi Căn hộ số 203 là một tiểu thuyết kinh dị thì cuốn truyện này không gây ra quá nhiều sự sợ hãi. Bối cảnh truyện gần như gói gọn trong kiểu căn hộ truyền thống ở Nhật, một căn chung cư với diện tích 6 thước nhỏ gọn và ẩm thấp, với một vài khung cảnh kinh điển khác như những trung tâm mua sắm lớn tấp nập, tàu điện chật ních và cửa hàng tiện lợi mở 24/24. Những hiện tượng kì lạ tác giả vẽ ra không mang quá nhiều máu me hay dấu ấn của quỷ dữ mà gắn liền với sinh hoạt đời thường: tiếng bước chân, hơi ấm, chai nước đổ, gió thổi, giấc mơ nửa hư nửa thực... Chính cách miêu tả ấy lại mang đến cho người đọc sự gần gũi xen lẫn hồi hộp, dường như là điều có thể xảy đến bất cứ lúc nào với bất kỳ người nào. Nếu người đọc từng có điều kiện đi du lịch hay từng sống ở đất nước Nhật Bản thì ắt hẳn sẽ có cảm giác vô cùng quen thuộc với các chi tiết của tác phẩm. Xét yếu tố kinh dị, Căn hộ số 203 không quá đặc sắc, chỉ có thể gây cho người đọc nỗi sợ nho nhỏ, kết thúc cũng là mô típ quen thuộc của truyện kinh dị, quen thuộc tới mức hụt hẫng.

Tuy nhiên xét về khía cạnh tâm lý xã hội thì Căn hộ 203 phản ánh một hiện tượng không mới nhưng chưa bao giờ hạ nhiệt: Đó là hiện tượng vô cảm của xã hội đô thị hiện đại. Xã hội càng phát triển thì khoảng cách giữa người với người càng to lớn. Đó không chỉ là khoảng cách về vật chất mà quan trọng hơn là khoảng cách giữa những tâm hồn. Bao trùm cuốn tiểu thuyết là không khí cô đơn đến tột cùng của cô sinh viên trẻ. Giữa trung tâm thương mại Shinjuku tràn ngập người qua lại, nhưng cô lại như vô hình. Mệt mỏi rã rời trước những hiện tượng lạ trong phòng, Kiyomi đã từng cầu cứu từ cậu trai cô có cảm tình ở trường đại học đến cô bạn gái cùng làm ở chỗ làm thêm hay thậm chí là cả mẹ ruột của mình, nhưng chẳng ai chìa tay cho cô cả. Ngay chính Kiyomi cũng tự thôi miên mình bằng câu thần chú “Không để ý. Không quan tâm” trước những thế lực tà ý, để rồi chẳng thể vãn hồi. 

Chủ Nhật, 11 tháng 6, 2017

[Review] PHÍA SAU NGHI CAN X - HIGASHINO KEIGO


"Việc nghĩ ra một bài toán vô cùng khó và việc giải bài toán đó, việc nào khó hơn?
Việc tự mình tìm ra câu trả lời và việc kiểm tra câu trả lời của người khác, việc nào dễ hơn?"


Phía sau nghi can X - một vụ án giết người mà ngay từ đầu người đọc đã biết rõ thủ phạm nhưng không vì thế mà tác phẩm mất đi sự hồi hộp, sự bất ngờ cho đến những trang cuối cùng. Làm cách nào để lật tẩy được cách thức phạm tội, nguyên nhân và bằng chứng ngoại phạm của hung thủ? Đọc Phía sau nghi can X, bạn sẽ không chỉ căng thẳng theo dõi bước chân của cảnh sát điều tra mà còn lo lắng cho cả bước tính của hung thủ.

"Có những điều sẽ không thể phát hiện ra nếu cứ suy nghĩ theo một cách". Tác giả Higashino Keigo đã hướng người đọc đến những cái nhìn đa chiều, những cách suy luận tưởng như không thể nhưng lại là sự thật. Mọi chi tiết kể từ những miêu tả nhỏ nhất cũng có thể là miếng ghép hé lộ chân tướng. Phía sau nghi can X hoàn toàn không có nhiều tình tiết rắc rối như nhiều truyện trinh thám khác, câu chuyện đã tạo nên sự đặc biệt giữa những thứ bình thường.

Câu chuyện không chỉ là một vụ án mà còn chứa đựng những tình cảm cao đẹp: Tình yêu, tình bạn, lòng cảm thông. Phía sau một vụ án, phía sau một nghi can, phía sau một hung thủ là cả một câu chuyện đầy máu và nước mắt. Một vụ án tưởng như rất bình thường nhưng lại chứa đựng những tình cảm lớn lao, những sự hy sinh mà ngay cả người trong cuộc cũng chẳng thể tưởng tượng nổi. Để rồi khi những bí mật cuối cùng được phơi bày, một nỗi đau đớn tưởng như bóp nghẹt trái tim người đọc. Một tình yêu như thế nào mới có thể khiến con người ta dũng cảm hy sinh cả trí óc, danh dự và tự do chỉ để nhìn người mình yêu sống hạnh phúc? Vụ án kết thúc, mọi bí ẩn đều đã sáng tỏ nhưng chẳng ai có thể vui vẻ được.

Có lẽ điều đặc biệt nhất của tác phẩm không phải là những lập luận logic chặt chẽ mà là sự khắc họa nội tâm của con người. Giọng văn lạnh lùng khách quan của tác giả vậy mà lại khiến cho độc giả không kìm được cảm xúc. Tiếng nói lạnh lùng ấy như một tấm gương soi thẳng vào nội tâm nhân vật một cách dứt khoát và rõ ràng trước mặt độc giả, để rồi lại rút lui nhường lại sự phán xét cuối cùng cho độc giả.

Thay vì gọi đây là một cuốn tiểu thuyết trinh thám thì theo tôi, nó thiên về thể loại tiểu thuyết tâm lý hơn. Nhìn trên phương diện trinh thám thì Phía sau nghi can X không thực sự là tác phẩm hay, bởi nó thiếu sự kịch tính khi nhà văn đã để lộ tên sát thủ sau màn ngay từ những chương đầu. Hơn nữa, cách thức điều tra cũng có phần đơn giản, như việc hung thủ Ishigami liên lạc với đồng phạm Yasuko bằng điện thoại đã để lại đầy sơ hở, những lỗi căn bản mà bộ não cẩn thận đầy logic như Ishigami khó có thể mắc. Song, xét trên phương diện tâm lý thì đây quả là một tác phẩm xuất sắc. Mỗi câu nói, mỗi hành động đều khắc họa rõ nét tính cách và tâm lý của từng nhân vật, như không một chi tiết thừa.