Thứ Ba, 29 tháng 3, 2016

Những câu nói hay trong Hoàng tử bé - Antoine De Saint-Exupéry

1. Người lớn nào thì thoạt tiên cũng là trẻ con (Nhưng ít người trong bọn họ nhớ được điều đó).

2. Nếu ai đó thương một bông hoa mà bông hoa ấy lại là duy nhất trên cả triệu cả ức những vì sao, thì chỉ cần ngắm những vì sao thôi đã đủ để người ấy thấy mình hạnh phúc.

3. Phán xử chính bản thân mình bao giờ cũng khó hơn nhiều so với phán xử người khác.

4. 
- Thuần hóa có nghĩa là gì?
- Nó có nghĩa là 'tạo mối ràng buộc...'
- Tạo mối ràng buộc?
- Đối với tớ bây giờ, cậu vẫn chỉ là một cậu bé như trăm nghìn cậu bé khác. Và tớ chẳng cần gì cậu. Và cậu cũng chẳng cần gì tớ. Đối với cậu tớ chỉ là một con cáo như trăm nghìn con cáo khác. Thế nhưng, nếu cậu thuần hóa tớ thì hai chúng ta người này liền cần đến kẻ kia. Với tớ cậu sẽ là duy nhất trên đời. Với cậu tớ sẽ là duy nhất trên đời.

5. Người ta chỉ hiểu những thứ mà người ta thuần hóa thôi. Con người chẳng có thời gian để hiểu thứ gì cả. Họ mua đồ đạc tất thảy được làm ra ở chỗ các lái buôn. Nhưng vì chẳng có ai là lái buôn bè bạn ở trên đời, nên con người mới không có bạn nữa.

6. Ngôn ngữ là nguồn gốc gây ra mọi hiểu nhầm.

7. Người ta chỉ nhìn rõ được bằng trái tim. Con mắt thường luôn mù lòa trước điều cốt tử.

8. Chính thời gian mà cậu dành cho bông hồng của cậu mới khiến bông hồng của cậu quan trọng đến thế.

9. Cậu sẽ phải chịu trách nhiệm vĩnh viễn đối với những gì cậu đã thuần hóa.

10. Người ta chẳng bao giờ hài lòng tại nơi mình ở.

11. Chỉ có lũ trẻ con mới biết chúng tìm kiếm điều gì. Chúng dành thời gian cho một con búp bê vải, và con búp bê trở nên rất quan trọng, và nếu người ta giật búp bê của chúng đi, chúng sẽ khóc...

12. Điều khiến cho sa mạc đẹp, chính là nó giấu một cái giếng ở đâu đó.

13. Thứ mà mình đang thấy đây chỉ là cái vỏ. Điều hệ trọng nhất thì vô hình vô ảnh...

14. Con người, họ chen nhau trên những chuyến tàu nhanh, nhưng họ lại chẳng biết mình tìm kiếm cái gì nữa. Thế là họ mới cuống lên rồi chạy quanh...






Thứ Bảy, 20 tháng 2, 2016

[Review] ĐÔNG PHƯƠNG BẤT BẠI CHI TÁI THẾ TÌNH NHÂN

Tác giả: Du Vân
Thể loại: Đam mỹ, đồng nhân Tiếu ngạo giang hồ, xuyên không, công sủng thụ
Độ dài: 53 chương
Nhân vật chính: Dương Liên x Đông Phương Bất Bại
Nhân vật phụ: Lệnh Hồ Xung, Nhậm Doanh Doanh, Nghi Lâm, Đồng Bách Hùng... 
và các nhân vật trong Tiếu ngạo giang hồ

1. Tóm tắt nội dung


Dương Liên từ thời hiện đại xuyên vào thân xác Dương Liên Đình ngay tại thời điểm Nhậm Ngã Hành, Thượng Quan Vân, Hướng Vấn Thiên, Lệnh Hồ Xung và Nhậm Doanh Doanh cùng đi giết Đông Phương Bất Bại. Nhờ sự thay đổi của Dương Liên nên kết cục của câu chuyện biến đổi. Dương Liên kế thừa ký ức của Dương Liên Đình, đối với Đông Phương nhất kiến chung tình. Do sự thay đổi quá đột ngột, Đông Phương vẫn tự ti và không tin tưởng vào tình cảm này. Tiếp theo là quá trình Dương Liên dùng tình cảm chân thành và dịu dàng từng bước chữa lành trái tim tổn thương của Đông Phương Bất Bại...

2. Cảm nhận


Vẫn motip xuyên không như nhiều truyện đồng nhân ĐPBB khác nhưng Đông Phương mĩ nhân trong này đã biến thành người tự ti và có phần yếu đuối chứ không ngạo kiều như các truyện khác. Và tính cách này vẫn giữ đến cuối truyện (tất nhiên là có tiến bộ hơn chút), nên ai không thích mĩ nhân yếu đuối lúc nào cũng lo được lo mất thì khỏi đọc cho lẹ :v 

Truyện có miêu tả tranh đấu giang hồ song chỉ làm nền, vẫn chủ yếu là phát triển tình cảm. Tình tiết ngọt ngào, có ngược nhẹ. Lý do ngược thì cũng như nhiều truyện về ĐPBB khác: ĐP tự ti về khiếm khuyết thân thể, ghen, Dương Liên bị thương...

Tác giả phát triển tình cảm khá hợp lý, truyện rất ngọt nhưng không ngấy, tính cách nhân vật rõ ràng thống nhất. Điểm trừ là thân thế của Dương Liên không được giải quyết rõ ràng. Dương Liên là người tương lai (cho dù có ký ức của DLĐ đi nữa) thì cũng đâu thể thích ứng cuộc sống nhanh như vậy, tác giả có ý nói DL là kiếp sau của DLĐ nên mang áy náy và tình thương với Đông Phương, cái này còn tạm chấp nhận. Nói chung đây gần như là lỗi của hầu hết mấy bộ xuyên không ~

Tổng kết thì cốt truyện tuy không mới lạ nhưng cách viết khá cuốn hút, xây dựng nhân vật thống nhất, giọng văn ổn, edit khá. 

*Đánh giá truyện: 7.8/10
*Điểm edit: 8.5/10

Thứ Ba, 9 tháng 2, 2016

[Review] CÁ HỒI - AHN DO-HYUN

1. Nội dung tóm tắt:


Đây là một câu truyện ngắn về cuộc hành trình bơi về cội nguồn đẻ trứng của đàn cá hồi. Trong hành trình ấy, cá hồi Ánh Bạc - một chú cá hồi lưng mang vảy bạc khác hẳn với các bạn của mình - đã trải qua nhiều biến cố và trưởng thành. Đó là những giây phút bị đồng loại xa lánh, việc cá hồi chị - người duy nhất quan tâm tới Ánh Bạc bị Ưng Biển bắt, sự xuất hiện của cô cá hồi Mắt Trong, câu chuyện về người bố dũng cảm, sự kiện vượt thác... Từ đó, Ánh Bạc tìm được lẽ sống của bản thân mình.

2. Cảm nhận:


Như những dòng giới thiệu ở bìa sau cuốn sách, Cá hồi quả thật như một câu chuyện ngụ ngôn vậy. Đọc Cá hồi trước hết là hiểu thêm về tập tính của một loài động vật. Cá hồi sinh ra từ sông rồi bơi ra biển lớn, đến mùa thu hằng năm chúng lại tụ thành từng đàn bơi ngược về nơi mình sinh ra để đẻ trứng và kết thúc cuộc đời của mình.
"Hằng năm từ khoảng tháng Chín đến tháng Mười, khi lá cây nhuộm đỏ mỹ lệ, cá hồi là một trong các loài cá bơi ngược từ biển về sông nơi chúng từng được sinh ra, chúng sẽ soạn cho mình chỗ đẻ trứng có đường kính khoảng 1m, sâu 50cm tại khúc sông cạn rải sẵn sỏi cuội và ít bị ảnh hưởng bởi lực dòng chảy rồi đẻ những quả trứng màu anh đào, số trứng ấy ước chừng vào khoảng 2000 - 3000 quả, cá hồi được thụ tinh ngay tại các khe sỏi sẽ mất ngót nghét 2 tháng để nở thành cá con, nhiệt độ nước khi ấy khoảng 7, 8 độ C là vừa phải."
Tập tính của loài cá này gợi lên sự tương đồng với cuộc đời con người. Con người ta đương lúc tuổi trẻ sẽ mạnh mẽ vươn lên trước sóng gió cuộc đời, ưa phiêu lưu mạo hiểm, muốn được mở mang tầm mắt, song khi đã cứng cáp rồi lại muốn trở về với cội nguồn, trở về quê hương. 

Hành trình trở về cội nguồn cũng chính là hành trình tìm kiếm lẽ sống của cá hồi Ánh Bạc. Tác giả Ahn Do-hyun đã nhân hóa tuyệt đối, dùng những suy nghĩ của cá hồi, của dòng Sông Xanh để nói đến cuộc đời của con người. Lẽ sống đâu phải cái gì to lớn, cũng chẳng ở xa xôi. Tồn tại một cách có ích chính là một lẽ sống. Cuộc nói chuyện giữa Ánh Bạc và bác Sông Xanh đã nói lên điều đó:
"- Vậy lẽ sống của bác là gì ạ?
- Thì chính là bản thân ta, đang tồn tại bây giờ, ở đây thôi. 
- Tồn tại chính là lẽ sống ư?
- Đúng vậy. Đang tồn tại, có nghĩa là trở thành chỗ dựa cho những thứ không phải chính mình đấy cháu.
...
- Vậy cháu cũng có thể trở thành chỗ dựa cho ai đấy phải không bác?
- Không cần đến cơ thể to lớn mới có thể trở thành chỗ dựa đâu. Chúng ta ai cũng có thể trở thành chỗ dựa cho ai đó khác."
Cũng thông qua câu chuyện về cá hồi Ánh Bạc, tác giả đã đưa ra quan điểm về cách nhìn nhận một sự việc, một con người. Đó là nhìn bằng con mắt tâm hồn.
"Vậy mới nói muốn hoàn toàn yêu và hiểu cá hồi cần phải có con mắt biết trông ngang để nhìn cá hồi một cách bình đẳng. Rồi cần đến một chút trí tưởng tượng nữa. Hay nói đơn giản thì chính là có con mắt tâm hồn. Con mắt khao khát nhìn những gì không thấy được, bởi vậy mà nhìn thấy được cả những điều không hiển hiện. Năng lực tưởng tượng chính là sức mạnh giúp chúng ta đi đến tận cùng thế gian này. Cũng như nụ hôn đầu của những người đang yêu sở dĩ nóng bỏng ngọt ngào là nhờ năng lực tưởng tượng ngay trước khi đôi môi hai người chạm nhau."
Con người được chia ra làm hai loại, một loại là người cầm cần câu và một loại là người cầm máy ảnh. Nếu như người cầm cần câu là những kẻ nhìn cá hồi bằng ánh mắt từ trên cao nhìn xuống thì người cầm máy ảnh là người có con mắt trông ngang nhìn cá hồi một cách bình đẳng. Và nhà văn vẫn luôn đặt hy vọng lên những con người cầm máy ảnh, hy vọng vào một thế hệ tương lai hòa mình vào thiên nhiên, giữ gìn thiên nhiên và thương hại cho những kẻ đang phá hoại thiên nhiên, bởi con người cũng làm một phần của tự nhiên.

Tôi đặc biệt ấn tượng với quá trình sinh sản của cá hồi. Đó là quá trình tử để sinh. Cá đực và cá cái đứng bên nhau há miệng phun ra trứng và tinh dịch rồi cùng chết đi. Đó là một cảnh tượng vô cùng trang nghiêm và xúc động mà chỉ thông qua những con chữ tôi cũng phần nào cảm nhận được. Dẫu biết đó là quy luật của tự nhiên của một giống loài nhưng sự hy sinh ấy vẫn lớn lao vô cùng.

Về hình thức, cuốn Cá hồi là một thành công nữa của NXB Nhã Nam. Bìa sách vừa thu hút vừa gợi sự bí ẩn, giấy cứng và được điểm tô tranh đen trắng giữa những dòng chữ gợi lên sự hài hòa về mặt thẩm mĩ và cảm xúc. Về nội dung, câu chuyện ngắn hơn trăm trang này mang nhiều ý nghĩa sâu sắc, lời văn nhẹ nhàng tự nhiên và thu hút, giống như một truyện ngụ ngôn vậy.

Chủ Nhật, 3 tháng 1, 2016

[Review] ĐẾ QUỐC BÓNG TỐI - TIÊU ĐƯỜNG ĐÔNG QUA



Thể loại: Đam mĩ, mỹ cường công x lương thiện cường thụ, bối cảnh Nhật Bản, thế giới ngầm

Cp chính: Saionji Akinobu x Kobayakawa Shinichi


1. Nội dung tóm tắt:



Tiểu công thuộc dòng dõi trong thế giới ngầm, là học sinh mới chuyển vào lớp tiểu thụ, dung mạo thuộc dạng ng gặp ng mê cơ mà hơi bị lạnh lùng + độc ác (thằng nào động vào ảnh là ko gãy tay chân cũng nát tờ rym =))))) Do gia thế nên tiểu công thường xuyên bị ám sát, mọi ng tránh xa ko hết độc bé thụ hết lần này lần khác điếc ko sợ súng đến gần. Sau vài lần hoạn nạn có nhau tiểu công đổ cái rầm, thế giới hắc ám của thằng nhỏ lóe lên cái ánh sáng duy nhất là bé thụ, thế là bắt đầu bước vào con đường theo đuổi vợ.

2. Cảm nhận:


- Tình tiết truyện khá cuốn hút, hấp dẫn, dồn dập, cao trào liên tọt, ko máu cún, tuyến nhân vật từ chính đến phụ đều ổn, diễn biến tình cảm hợp lý.

- Tiểu thụ là thiên tài bắn súng, tính cách mạnh mẽ, có điều hơi chậm tiêu. Tiểu thụ là zai thẳng nên cứ mãi do dự trốn tránh tình cảm của tiểu công, hơi bị ghét cái này, lắm lúc tội tiểu công ghê gớm :((

- Tình yêu của tiểu công là điểm hay nhất trong truyện - một tình yêu đầy dằn vặt trăn trở, một tình yêu xiết bao dịu dàng mà cũng đầy bạo lực, một tình yêu vừa chiếm hữu vừa buông lỏng. 

- Tác giả nâng nhân vật hơi kinh cơ mà cũng vẫn chấp nhận được, tiểu công ko đến mức thần thánh cái gì cũng biết, nhìu vụ tiểu thụ bị bắt cóc vẫn phải luống ca luống cuống mà đi tìm =)))) Tiểu thụ tuy hơi tin người nhưng ít nhất cũng được cái tài bắn súng thần sầu ~

- Cp phụ ít đất diễn quá thành ra hơi nhạt, các nhân vật phụ đều có cá tính riêng, ko bánh bèo, ko tiểu tam. Ngoài tình yêu thì tình cha con của Shinichi, tình bạn của Shinichi và Eva, tình anh em của Takaomi cũng rất cảm động. Bạn sát thủ Ares thì đúng kiểu lưu manh công, siêu đáng eo ~

- Edit tốt, đọc trôi chảy.

*Điểm đánh giá truyện: 8.5/10

*Điểm đánh giá edit: 9/10

*Link truyện: https://www.wattpad.com/45960845-đqbt-tđ2q

Thứ Bảy, 2 tháng 1, 2016

[Review] CUỘC SỐNG SAU KHI NHẶT VỀ VỊ NAM THẦN LÀM ĂN THẤT BẠI - THIỂU NỮ TƯƠNG


Thể loại: Đam mĩ - Hiện đại đô thị – Ấm áp – Điềm văn – Thầm mến – Ngắn
Độ dài: 40 chương + 10 PN
Cp chính: Phương Tĩnh Thu x Khang Ngôn

1. Nội dung tóm tắt: (coppy bên nhà editor)


Trợ lý nhỏ thụ thầm mến cấp trên công ba năm. Vào lúc anh công bị bạn gái phản bội, đá ra khỏi công ty của mình thì em thụ thu lưu anh công, âm thầm bên anh cùng tiến cùng lùi. Em thụ chèo chống đợi đến ngày anh công Đông Sơn tái khởi, vui vẻ làm một người ‘vợ hiền’. Anh công ghi nhận tất cả những việc em làm cho mình, hứa hẹn nhất định sẽ xem thụ như em trai mà chăm sóc, bảo vệ. Bình thường em thụ không được tự tin lắm, cứ nghĩ anh công là nam thần sao lại đi thích mình được nên quyết định lúc anh công đoạt lại được công ty, cũng là lúc em xách đít ra đi (*`н´*) Sự thật thì anh công đã sớm đổ em thụ rồi, cơ mà anh lại nghĩ chắc do cha em là gay nên em rất bài xích đồng tính, mới dùng cớ ‘em trai’ giữ thụ lại bên người ;A; Cuối cùng thì bạn thân của em thụ chịu không nổi hai người nữa, vác xác đi tìm công nói chuyện (〃▽〃) Anh công lại tưởng cậu chàng này là bạn giai của em thụ nên ghen lồng ghen lộn, nhờ đó mới xác định được tình cảm của mình dành cho em (*´∇`*) Lúc này thì em thụ cũng không trốn tránh nữa, hai người gặp nhau ba mặt một lời và đương nhiên là HE (*・з・*) Ở phiên ngoại sẽ bổ sung góc nhìn của anh công.

2. Cảm nhận:


- Truyện 40 chương nhưng mỗi chương rất ngắn, cốt truyện không nhiều biến cố, nhẹ nhàng. Giọng văn của tác giả khá hay, mặc dù em thụ luôn luôn tươi cười lạc quan nhưng lúc nào cũng phảng phất nỗi buồn man mác về một tình yêu đơn phương. Giọng văn nhẹ nhàng pha hài hước nhưng không kém phần đau lòng. Nói túm lại là ngược ngọt đầy đủ, ngược mà không quá thảm, ngọt mà không ngấy, và đặc biệt là ko có máu cún ~

- Tính cách tiểu thụ rất đáng yêu, lạc quan và cũng rất dũng cảm. Thích nhất đoạn bé quyết định ra đi (vì tưởng anh công ko yêu mình) nhưng vẫn dũng cảm thổ lộ tình cảm 4 năm trời của mình <3 Anh công thì vẫn dạng tổng tài lạnh lùng, ko có gì đặc biệt, tất nhiên là cũng ko đáng ghét, ko cặn bã, truyện ấm áp mà.

- Bạn edit rất tốt, đọc trôi chảy và có cảm xúc.

*Điểm đánh giá truyện: 8/10

*Điểm đánh giá edit: 8.5/10



Thứ Sáu, 1 tháng 1, 2016

[Review] PHU NHÂN NGƯƠI HẢO BÌNH TĨNH - CỔ NGỌC VĂN HƯƠNG


Thể loại: đam mỹ, phúc hắc công x lãnh đạm thụ, cổ trang, thụ xuyên công trùng sinh, công sủng thụ
Cp chính: Diệp Bùi Thanh x Thập Tam / Mai Úc


1. Nội dung tóm tắt:


Thụ kiếp trước là Thập Tam - sát thủ võ công cao cường, trong 1 lần đi ám sát bị chết xuyên vào thân thể Mai Úc - nam thê được gả cho công (bối cảnh quốc gia cho phép cưới nam thê). Công kiếp trước được Thập Tam cứu nhiều lần nên có chút tình cảm, khi sống lại trở về lần đầu tiên được Thập Tam cứu, sau lại phát hiện nam thê Mai Úc mình cưới đời này tính cách khác biệt nên nảy sinh hứng thú, tiếp đó là con đường lưu manh công mặt dày bám vợ + giải quyết các tranh đấu trong cung...


2. Cảm nhận:



- Chưa thấy nam thê nào như bạn thụ trong này, toàn choảng chồng toác đầu mẻ trán, choảng xong còn thở hồng hộc rồi ngất (cơ thể yếu quá mà=)))), làm đến hơn nửa truyện anh mới ăn được em =)))) Anh công thì đen tối 1 nùi, tự mình ko muốn nạp thiếp lại đổ hết tiếng "ghen" cho vợ, còn tự ảo tưởng là vợ bị hấp diêm rồi tự xót tự trách =))))))) Nguyên nửa truyện 2 vk ck nhà này cứ gặp nhau là quánh nhau chan chát 

- Cốt truyện ổn, tình cảm xen cung đấu khá hấp dẫn, tuy nhiên khúc đầu khá hay nhưng khúc sau cảm thấy hơi đuối, nhất là sau khi thụ chấp nhận công thì phần tình cảm bị nhạt. 

- Tuy công sống lại biết trước tương lai nhưng truyện viết theo điểm nhìn của thụ nên vẫn hấp dẫn chứ ko kiểu chưa đọc đã biết kết quả. Với cả công hành sự còn thiếu sót làm thụ bao phen phải đi dọn dẹp cho ck =))

- Mấy cặp phụ thì toàn BE. Nhân vật đáng ghét nhất phải trao cho lão hoàng đế tra công >< Tuyến nhân vật nữ khá ok, ko dìm nữ như nhìu đam khác. 

- Tổng thể truyện ấm áp, pha chút hài hước, công sủng thụ, thụ mạnh mẽ chứ ko yếu đuối, ko máu cún, ko tiểu tam. Tuy nhiên cảm xúc ko nhiều, đọc giải trí thì ok. 

- Edit tạm được, tuy còn nhiều chỗ để Hán Việt nhưng toàn từ quen thuộc nên ko thấy vấp lắm =)))) ghét nhất cái tên truyện >< 

*Điểm đánh giá truyện: 7/10

*Điểm đánh giá edit: 7.5/10

*Link truyện: https://anhbich.wordpress.com/ml-phu-nhan-nguoi-binh-tinh-…/